TÁC GIẢ LÊ AN NHIÊN NÓI GÌ KHI NÓI VỀ ĐỂ THƯƠNG YÊU VỪA TRONG TẦM VỚI? – PHANBOOK.VN

TÁC GIẢ LÊ AN NHIÊN NÓI GÌ KHI NÓI VỀ ĐỂ THƯƠNG YÊU VỪA TRONG TẦM VỚI?

Đó là sự yêu thương không phải bởi bạn có tên tuổi ra sao, được định danh thế nào - mà là yêu bạn bởi câu chữ của bạn, thương bạn bởi chính bạn.

Vẫn là chính mình khi kể những câu chuyện, về bản thân, về người quen, về người lạ. Và cũng là khởi đầu của hành trình sống cùng những thương yêu.


Mình sống nhạy cảm và khép kín. Có thể nói chuyện nhưng hiếm khi gặp được người để sẻ chia, và ôm ấp quá nhiều nỗi sợ. Sợ tổn thương, sợ làm tổn thương người khác. Cuốn sách này, là những ngày mình sống cùng hoang mang và đối thoại với bản thân. Hoài nghi, vì sao người được lựa chọn là mình. Vì sao cứ luôn cố chấp với bản thân nhưng luôn được bao dung và ủng hộ.

Chỉ là, có những điều nếu không làm ngay, thì có thể bạn chẳng bao giờ có cơ hội để thực hiện, vì chẳng ai biết giây sắp tới tiếp theo đang có điều gì chờ đợi mình.

Cuốn sách này, mình hoàn thành trong khoảng thời gian cảm xúc xuống đáy, và điều lưu lại trong cuốn sách, là những gì khiến mình vượt qua chuỗi ngày khó khăn ấy. Đó là một liệu trình giải thoát bản thân khỏi những cảm xúc u tối. Mình trân trọng cuốn sách này - cũng bởi điều ấy.
Một năm sắp đi qua, chờ đợi mình phía trước là tuổi 30. Tuổi 30 - là 15 năm sống xa nhà - là 8 năm sống ở nước ngoài - là quen với việc dù ai thân thiết đến mấy thì - sống, quen với việc một người.


Trong cuốn sách có một bài viết <Người phụ nữ không có quê hương> về những người lựa chọn phương xa là nhà, bỏ lại quê nhà là nơi xa. Chúng ta không biết cuộc sống tha phương là thế nào nếu không thả mình vào nơi xa. Chúng ta không biết thế nào là kỳ thị nếu chúng ta không trở thành thiểu số trong đám đông, nơi mà mình thật khác lạ.

Và, người ta sẽ chẳng có lựa chọn nào ngoài tiến về phía trước, bởi một quyết định có quá nhiều trách nhiệm. Có khi là vì người khác, có khi lại vì chính mình.

Cuốn sách có <Giấc mơ Ngọc>, <Cô gái nhỏ>, <Cái máy nói>... về cuộc sống của người Việt ở Đài Loan. Có “cuộc sống tốt hơn” nào mà không có đánh đổi...

Có bình yên nào mà không được gây dựng từ những xót xa?

Những ngày này, tin tức 39 người trong xe container, một câu chuyện không mới không cũ - chỉ là người ta không nghe, không biết, không nhìn thì coi như câu chuyện không xảy ra mà thôi. Bởi ai cũng có niềm tin, tai hoạ chẳng đến với mình, để mà dấn thân.

Hôm trước em mình bảo, bạn em giới thiệu sách của chị cho em đọc đấy...!

Nghe cũng xúc động, để mà có thêm động lực để viết tập bút ký <Giấc mơ Ngọc>.

Bánh xe hành trình đã lăn rồi. Mình lại sống, lại đi, lại viết cùng hành trang thương yêu, để chẳng ở đâu xa mà phải với.

Nhiên
2019.10.28
BÌNH LUẬN

Tin cùng chuyên mục

TAGS

heinrich boll Du Tử Lê xuat ban binh luan chinh tri tin tức Khó mà tìm được một người tốt Flannery O'Connor Những con đường tơ lụa để thương yêu vừa trong tầm với Cảm nhận lê an nhiên bao chi Sài Gòn Review Bình luận nobel van chuong Để thương yêu vừa trong tầm với Tiểu thuyết Nguyễn Ngọc Thuần W. G. Sebald Ký ức lạc loài tản văn Peter Frankopan Ky uc lac loai Đầm lầy Lịch sử thế giới Tu sach danh tac Nikos Kazantzaki review Khúc Thụy Du sách Thơ nganh xuat ban tieu thuyet Cao Hanh Kien Flannery O’Connor Isaac Bashevis Singer tiểu thuyết Tản văn Linh Son Lê An Nhiên cảm nhận Truyện ngắn Bửu Ý Shosha Pedro Páramo Juan Rulfo David Biggs Tin tuc Tiểu sử Nhà thơ Little Pilgrim Lên đồi hái sim Chân dung Sách Pachinko Trịnh Công Sơn Nguyễn Thanh Nhã Trăm nhớ ngàn thương CỬU LONG Sudhana Kafka Pedro Páramo Hiền Trang Kim Ân Tủ sách Tân nhạc Kinh Hoa Nghiêm Nguyễn Vĩnh Nguyên Vườn đá tảng Phật giáo John C. Schafer Ký ức của ký ức Trăm năm cô đơn Nguyễn Gia Trí Nguyễn Nguyên Phước hoa cúc dại Mùi hương trầm Nguyễn Tường Bách truyện ngắn Dưới mái hiên đêm những khách lạ phương Đông Nikos Kazantzakis André Gide Từng bước chân nở hoa Đầm Lầy W.G. Sebald Bob Dylan Sáng tạo Lam Phương Vỡ mộng Ko Un KÝ ỨC CỦA KÝ ỨC Min Jin Lee Một chuyến đi Đà Lạt